Nhiệm kỳ thành viên Ban Chấp hành Khoa Kỹ thuật Máy tính và Điện tử
Khi tôi nhận được thông báo trúng cử vào Ban Chấp hành Khoa Kỹ thuật Máy tính và Điện tử, cảm xúc đầu tiên là vỡ òa. Không chỉ vì đó là một vị trí danh dự, mà bởi vì nó đánh dấu cột mốc đầu tiên tôi thực sự bước ra khỏi vùng an toàn của mình – từ một sinh viên khá rụt rè, trở thành một người có tiếng nói trong tập thể.
1. Lý do ứng cử – Không chỉ là danh hiệu
Nhiều người hỏi tôi: “Sao lại ứng cử? Không sợ áp lực à?”. Thực ra, tôi cũng từng nghĩ vậy. Nhưng khi chứng kiến những hoạt động của BCH khóa trước, tôi thấy rằng đây là cơ hội để học hỏi, để đóng góp và để kết nối. Tôi muốn được làm những điều có ý nghĩa cho khoa, cho sinh viên, và quan trọng nhất – cho chính mình.
“Ứng cử không chỉ là để có một dòng trong CV, mà là để trải nghiệm những điều mà sách vở không dạy.”
Tôi đã viết bản kế hoạch hành động với những mục tiêu cụ thể: cải thiện chất lượng các buổi workshop, tạo sân chơi học thuật, và đặc biệt là lắng nghe ý kiến của sinh viên để đề xuất lên khoa những thay đổi thực sự cần thiết. Và tôi đã được tín nhiệm.
2. Những hoạt động và trách nhiệm
Nhiệm kỳ kéo dài một năm, nhưng dường như mọi thứ diễn ra rất nhanh. Công việc của một ủy viên BCH không chỉ là ngồi họp, mà còn là tổ chức, là hỗ trợ, là đứng trước đám đông để nói lên ý kiến của mình.
- Workshop “Hành trang kỹ sư mạng”: Tôi được giao phụ trách tổ chức buổi chia sẻ về định hướng nghề nghiệp trong lĩnh vực mạng và bảo mật. Đây là lần đầu tiên tôi đứng ra liên hệ với diễn giả, lo từ A đến Z về hậu cần. Kết quả là hơn 100 bạn sinh viên tham gia, và phản hồi rất tích cực.
- Ngày hội kỹ thuật: Cùng BCH tổ chức một sân chơi nhỏ về mô hình mạng và an ninh mạng. Tôi đảm nhận khâu thiết kế các thử thách lab cơ bản. Nhìn các bạn hào hứng cấu hình router, ping thử nghiệm, tôi biết mình đã làm đúng việc.
- Đối thoại với khoa: Thu thập ý kiến của sinh viên về chương trình đào tạo, về cơ sở vật chất, rồi tổng hợp thành bản đề xuất gửi lên lãnh đạo khoa. Có những ý kiến tưởng nhỏ nhưng thực tế đã được lắng nghe và thay đổi.
Công việc không bao giờ suôn sẻ cả. Có những buổi họp kéo dài đến khuya, những lúc căng thẳng vì deadline, và cả những lần tôi phải đứng trước hội trường đông người để trình bày một kế hoạch mà tôi chưa thực sự tự tin. Nhưng chính những khoảnh khắc ấy đã tôi luyện cho tôi sự bình tĩnh và bản lĩnh hơn.
3. Những kỷ niệm không thể nào quên
Tôi nhớ lần đầu tiên phát biểu trước toàn khoa – tay run cầm cập, giọng hơi lắp. Nhưng khi nhìn xuống hàng ghế bạn bè, thấy những gương mặt quen thuộc gật đầu khích lệ, tôi bỗng thấy mình mạnh mẽ hơn. Tôi nhớ những buổi tối cùng đồng đội ngồi lại sửa bản kế hoạch, vừa làm vừa cười đùa, vừa nghĩ ra những ý tưởng điên rồ.
“Có những người bạn không phải bạn cùng lớp, nhưng là đồng đội trong BCH – và họ trở thành những người bạn thân nhất của tôi.”
Rồi buổi lễ tổng kết nhiệm kỳ, khi nhận được giấy chứng nhận và những tràng pháo tay, tôi bật khóc – không phải vì buồn, mà vì biết rằng mình đã sống trọn một năm đáng nhớ. Những gì tôi học được không nằm trong giáo trình, nhưng lại là thứ tôi mang theo mãi mãi: kỹ năng tổ chức, làm việc nhóm, thuyết trình, và trên hết là sự tự tin.
4. Bài học cho chặng đường phía trước
Nhiệm kỳ kết thúc, nhưng tinh thần của nó vẫn còn. Tôi nhận ra rằng một người kỹ sư giỏi không chỉ cần kiến thức chuyên môn, mà còn cần khả năng làm việc với con người, khả năng lắng nghe và thấu hiểu. Những buổi đối thoại, những cuộc họp, những lần thuyết trình – tất cả đã rèn cho tôi một phong thái chững chạc, một tư duy cầu thị và một trái tim biết đồng cảm.
Giờ đây, khi nhìn lại, tôi biết rằng quyết định ứng cử là một trong những quyết định đúng đắn nhất của đời sinh viên. Và tôi khuyến khích các bạn – nếu có cơ hội, hãy thử bước ra khỏi vùng an toàn. Bởi chính ở đó, những điều kỳ diệu mới thực sự bắt đầu.